Văn xuôi
Con đường bụi đỏ

Hắn về quê thưa dần, thưa dần, và rồi đã lâu hắn chẳng về quê nữa. Hắn yêu miền quê của hắn. Những khi buồn, hắn thường mang một chai rượu nhỏ rủ tôi chui qua cái lỗ thông hơi lên tầng thượng khu nhà trọ uống suông cùng hắn... (NGUYỄN ANH THẾ)

Gió mùa xao xác

Chả biết từ lúc nào, mùa gió mới đã quay lại thị trấn. Trời sáng nay không có nắng. Chỉ có chút ánh sáng hanh hao dìu dịu phủ xuống không gian bạt ngàn gió. (Truyện ngắn của Tiểu Đắc Nhi)

Đêm sông La

Chút ánh sáng cuối cùng của một ngày lụi dần rồi mất hẳn. Từ lúc nào bầu trời đã trong văn vắt với những vì sao nhấp nháy như có sẵn tự trên cao thẳm... (Truyện ngắn của NGUYỄN NGỌC LỢI)

Đôi mắt Đông Hoàng

Ở trên bản đồ nước Việt Nam, có một vết chấm nhỏ ghi tên một địa danh ở miền Đông Bắc, huyện Đông Hoàng. Nơi Katsu sẽ phải đến đó trong một thời gian làm công việc phiên dịch... (Truyện ngắn của UÔNG TRIỀU)

Nắng vàng hương cũ

Dạo còn nhỏ, những ngày thường, mỗi lần nhìn thấy cảnh nội ngồi lột vỏ mấy trái chuối xiêm chín thâm kim để vào thau, còn chị hai thì nạo dừa sột sột trên bộ ván ở nhà sau là người tôi chợt dâng lên cảm giác ơn ớn khó chịu. Trước mắt tôi hiện rõ mồn một tô canh chuối nấu cốt dừa chễm chệ giữa bàn cơm mà mình rất ghét... (Truyện ngắn ngắn của PHONG HÂN)

Truyện ngắn TRONG XÓM NHỎ của NGUYỄN NGỌC TẤN trên VNQĐ số 10 tháng 10-1957

Chiều nào trên bờ đê cũng có hai việc. Một là Na vác loa đi phát thanh trong xóm, hai là Thông thổi sáo hóng mát dưới gốc phượng chân đê. Tiếng loa, tiếng sáo quen nhau, chỉ cách một tuần từ khi bộ đội về đóng là đã thành thân thiết...

Như muôn cây cỏ mùa xuân

Vạn mộc xuân vinh. Muôn cây cỏ mùa xuân tươi tốt vốn là quy luật của thiên nhiên. Nhưng sự tươi tốt ấy, theo thời gian trôi đi sẽ không bao giờ giữ mãi được mà nó cũng phải bị tàn úa héo rụng khi thu tới đông về. Cũng như con người vậy chẳng ai trẻ mãi không già, cũng như thế cuộc vậy, có thịnh ắt có suy... (NGUYỄN HỮU QUÝ)

Đêm Q.M

Góc phố ngã tư, những ngư­ời đàn bà trung niên quẩy đôi quang gánh bán nem chua, nem chạo trên vỉa hè. Những thiếu nữ môi đỏ, má quá hồng; vài anh xe ôm tóc cắt cua, mặt pha quê; dăm cậu thiếu niên, li ti búng trứng cá, ngồi thành vòng tròn tíu tít ăn quà. Nem chạo bùi bùi nơi đầu lư­ỡi... (UÔNG TRIỀU)

Hò quê tôi cũng "hỏi xoáy đáp xoay"

Phải nói rằng những câu hỏi ỡm ờ lấp lửng của tiến sỹ Xoáy (Xuân Bắc) và cách trả lời ngồ ngộ tưng tửng của giáo sư Cù Trọng Xoay (Đinh Tiến Dũng) cũng góp phần làm cho người ta xả bớt những căng thẳng trong người. (NGUYỄN HỮU QUÝ)

Xuân ấy, lên Hồ Thầu, Dào San tìm… phỉ!

Đoàn nhà văn chúng tôi có mặt tại Điện Biên Phủ vào những ngày cuối đông. Đích thân đồng chí Chín - giám đốc Công an tỉnh lệnh mở kho lưu trữ hồ sơ an ninh cho chúng tôi vào tìm tư liệu. Án an ninh của Lai Châu vào những thập niên 50, 60 của thế kỷ trước nổi lên hai vụ lớn: Vụ nổi phỉ năm 1959 và vụ dụ bắt các nhóm thám báo, biệt kích của Mĩ trong suốt những năm 1960... (NGUYỄN ĐÌNH TÚ)

Bà “chị” đáo để

Đang ngồi ngáp vặt thì có một cô gái xách cái túi du lịch vào nhà chờ. Cũng chả để ý. Mình mới hơn mười tám tuổi một tý, thấy con gái thì cũng thích thích nhưng lại sợ, huống chi đây là người không quen… Ông còn lạ gì cái tuổi ấy... (Chuyện tình dưới đáy ba lô - MAI TIẾN NGHỊ)

Vẫn Cà Mau thôi!

Đất Mũi - Cà Mau, ngón chân cái chưa khô bùn vạn dặm theo cách ví của nhà văn nổi tiếng Nguyễn Tuân bây giờ đã khác xưa, rất khác xưa rồi. Vùng đất chằng chịt kênh rạch, miên man mắm đước dường như không còn xa vắng hoang vu bởi sự đổi thay mau lẹ của các khu đô thị và cả thôn ấp ở đây... (Tản văn của NGUYỄN HỮU QUÝ)

Ấm áp

Những lúc gọi điện từ trong doanh trại, ông luôn nghe lẫn trong giọng nói tươi vui thỉnh thoảng chen vào tiếng nàng quay ra nói với đứa con gái nhỏ, tiếng nàng mắng con mèo cưng đang nghịch phá gần đâu đó… thành thử ông tưởng tượng không khí quanh nàng tíu tít như Tết... (Truyện ngắn của TRẦN THÙY MAI)

Bán tiếu khuynh thành

Bao trung thu đã qua, trung thu này cũng là lần đầu tiên chúa Vũ - Nguyễn Phúc Khoát ngự lãm dòng mơ của giai nhân - thi sĩ. Đôi bờ sông Hương đoạn ôm lấy Kinh thành đèn hoa lộng lẫy. Trăng rải vàng rải bạc xuống dòng bát ngát. Thuyền của Vương trôi trên trăng. Chèo khua trăng tới đâu, dân đôi bờ hò reo tới đó... (Truyện ngắn của PHẠM THÁI QUỲNH)

Một năm lại sắp qua rồi

Lúc này đây heo may đã lại về rấm rứt trên nhành cây, bưng lấy khắp mọi lối ra vào ngõ xóm thì người làng tôi cũng tới ngày hối hả lên mùa. Những chiếc xe thồ trĩu trịt cõng những vỗng lúa vàng ươm từ đồng về làng, mặt người se sắt, màu heo may đượm trên nét mặt. Năm nay lúa được mùa... (ĐỖ TRỌNG KHƠI)

Đêm xuân

Sau trận đánh vào chi khu quân sự Cam Lộ trong dịp Tết Mậu Thân, đại đội tôi được lệnh lùi ra xây dựng trận địa chốt trên một mỏm núi có tên Mõm Ngựa. Gọi thế bởi cái mỏm ấy nằm ở điểm tận cùng của một dãy núi, trông hao hao dáng một con ngựa đang phi nước đại... (KHUẤT QUANG THỤY)

Tết nhà nghèo

Giờ, trong những cái tết đủ đầy, được ngồi bên nhau, với những đứa con đã bắt đầu thay thế vị trí của bố mẹ, lại thấy nhớ đến chừng nào những cái tết xửa xưa. (Tản văn của ĐỖ BÍCH THÚY)

Tết sớm giữa trùng khơi

…Chúng tôi chia tay các điểm đảo thuộc tuyến giữa Trường Sa và trở về đất liền khi không khí xuân đã bắt đầu lan toả trên khắp mọi nẻo đường. Xa đảo, bỗng thấy nhớ những đợt sóng cồn lên trong những ngày biển động, nhớ những bàn tay tài hoa của lính đảo trong mỗi lần “vào bếp”...

Bán tiếu khuynh thành

Bao trung thu đã qua, trung thu này cũng là lần đầu tiên chúa Vũ - Nguyễn Phúc Khoát ngự lãm dòng mơ của giai nhân - thi sĩ. Đôi bờ sông Hương đoạn ôm lấy Kinh thành đèn hoa lộng lẫy. Trăng rải vàng rải bạc xuống dòng bát ngát. Thuyền của Vương trôi trên trăng. Chèo khua trăng tới đâu, dân đôi bờ hò reo tới đó... (Truyện ngắn của PHẠM THÁI QUỲNH)

Vui như cái Tết Bính Thìn

Khi ấy, tôi là lính Trường Sơn, vừa tròn hai mươi tuổi. Tốt nghiệp cấp ba vào bộ đội chưa được hai năm, cấp bậc hình như chỉ mới binh nhất hay hạ sỹ gì đó. Thực ra, niềm vui của tôi trong cái Tết Bính Thìn ấy không liên quan tới chuyện cấp bậc chức vụ nhưng cũng bắt chước các vai chèo khi ra sân khấu phải xưng danh nên tôi cũng tự giới thiệu mình sơ qua như thế. (NGUYỄN HỮU QUÝ)

Nhà văn Lê Nguyên Ngữ với truyện ngắn Bên cội huyết mai già

Năm đầu tiên cây mai trổ ra bông đỏ, chồng chị mừng rú lên gọi cả nhà và cả xóm núi đến xem. Ai cũng trầm trồ và khen cây mai quý. Da ngoài cây mai trông cũng bình thường duy có nhiều vân khoang lốm đốm và rõ hơn những cây mai vàng khác. Còn hoa của nó nhỏ hơn mai vàng một chút nhưng lại có đến tám cánh, cánh nào cánh nấy mỏng và đỏ thắm cái mầu của huyết tươi...

Giá của ngày hôm qua

Chỉ còn một mình, Thu ngồi ở trong phòng. Trong lúc chờ tới giờ làm việc, mọi người kéo ra ban công, nói chuyện, cười đùa rôm rả. Họ đang nói chuyện về người trưởng ban của mình. Từ ngày về ban kỹ thuật sửa chữa điện này làm việc, không hôm nào Thu không nghe thấy họ nói về anh... (Truyện ngắn của NGUYỄN ĐỨC THIỆN)

Mưa đảo

Lúc từ tàu đò bước lên bến, thác mưa chiều trút ầm ầm, gió đánh nghiêng người, Cần lột nón vải cho nước tràn qua đầu, lấp mặt, nước mắt chị trào ra. Chị muốn mưa đảo thanh tẩy cho mình, người ta chẳng bảo, nước trời có thể dội sạch quá khứ đau thương, lỗi lầm, đó sao... (Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Trung)

Chiếc hộp khảm trai

Bình như thấy đâu đó, trong đám đông, một người phụ nữ nhỏ bé, tóc vấn gọn gàng, mặc áo dài nhung, cổ đeo chuỗi hạt màu ngọc lục bảo… thư thái, an nhàn trên chiếc xích lô có cái ghế ngồi bọc da màu đỏ… (Truyện ngắn của ĐỖ BÍCH THÚY)

Nhà số 4 khe khẽ đông về

Cuộc thả bộ vẩn vơ ấy, chiều nay, không hiểu sao cái lão già là tôi lại chỉ dừng ở ba điểm. Ba điểm gợi nhắc lên cả một cuộc đời. Phố nhỏ nơi tôi đã sống qua cả một tuổi thơ nhọc nhằn, bờ sông nhiều gió nơi tôi đã từ đó ra đi về phía Nam làm người cầm súng và ngôi nhà mang tên số 4 có hai cây đại già nơi tôi đã lập nghiệp, lập thân... (Tùy bút của Chu Lai)

Mục: 1 - 25/226
Video
Đọc truyện Online
Giao lưu trực tuyến