Thơ trên bàn biên tập
Thơ du xuân

Mùa xuân là mùa của thứ cảm xúc miên man tràn ngập nhưng cũng đầy sâu lắng. Dường như mỗi sự biến đổi của trời đất đều tác động đến tâm trạng con người với những buồn vui, nhớ nhung và cả hồi hộp đón đợi những gì sắp đến. Thiên nhiên trong mùa xuân giống như tấm gương soi chiếu vào nội tâm để con người...

Nho nhỏ chuyện gửi bài cộng tác

Các nhà thơ vốn là người có “cái tôi” rất lớn, trong từng dòng, từng đoạn, luôn thấy “cái tôi” của họ. Các nhà thơ cũng là những người rất cẩn trọng, kỹ càng trong từng câu, từng chữ. Ấy vậy mà đôi lúc, có lẽ do bản tính lãng đãng, mà các nhà thơ lại bỏ qua những điều rất sơ đẳng trong công đoạn gửi bài tới tòa soạn.

“Nhân vật” trong thơ

Đối với một văn bản, đặc biệt là thơ thì tính nhất thể càng cao, độ hàm xúc càng lớn, chỉ trong trường hợp bất khả kháng người viết mới sử dụng những cách gọi nhân vật khác nhau để tạo sự đa dạng cho phù hợp với cung bậc cảm xúc, cũng như tính cách, cá tính nhân vật.

Thơ trên bàn biên tập: Trả lời thư của bạn Trúc và bạn Hà

Lâu rồi, Người Biên Tập mới trở lại trò chuyện cùng cộng tác viên của mình. Phần vì công việc, phần vì cũng phải lùi xa im lặng một chút để cả bên này lẫn bên kia cùng có thời gian suy ngẫm. Trong khoảng im hơi lặng tiếng ấy, rất nhiều thư gửi về tâm sự, đóng góp ý kiến với Người Biên Tập xoay quanh cuộc thi thơ đang diễn ra.

“Ăn” và “nhập” trong thơ

Bạn Nguyễn Như Mỹ ở thành phố Đà Nẵng đã nhiều lần gửi bài cộng tác đến tạp chí Văn nghệ Quân đội qua email nhưng chưa nhận được hồi âm từ Ban Biên tập. Điều này thật đáng tiếc vì gần đây, do trục trặc kĩ thuật, hòm thư vitinh@vannghequandoi.com.vn của tạp chí tạm ngừng hoạt động, thay vào đó là địa chỉ mới vnquandoi@gmail.com và info@vannghequandoi.vn nên có thể bạn chưa “cập nhật” kịp thời.

Với bài thơ “Mưa chiến trường”

Từ đội 4 thôn Cổ Đô xã Cổ Đô - Ba Vì - Hà Nội, tác giả Nguyễn Quốc Thái, thương binh ¼ - Từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị 81 ngày đêm - vừa gửi đến cho chúng tôi bài thơ “Mưa chiến trường” cùng những dòng “Ký ức” xúc động của một người lính đã kinh qua trận mạc.

Gửi bạn đọc

Bạn Tô Hải ở thành phố Cần Thơ có gửi tới tham dự cuộc thi thơ của Tạp chí bài Vườn cây xưa. Bài thơ viết về kỷ niệm cùng một người bạn gái vào vườn hái ổi. Đó là kỷ niệm êm đềm, thơ mộng bởi cô gái mặc váy màu xanh tha thướt còn vườn thì “hương ổi chín rạo rực”.

Tới và quá

Kỳ này Người Biên Tập muốn dành thời gian với bạn Trần Quang Minh, một trong số những tác giả có lượng bài gửi về tạp chí nhiều nhất, dồi dào nhất. Theo như lời tự giới thiệu thì bạn Trần Quang Minh còn khá trẻ cả về tuổi đời lẫn “tuổi thơ”. Bạn Minh muốn có một “nhận xét chính thức” từ Người Biên Tập về thơ của bạn.

Nỗi lòng người vợ lính

Đó là tên một bài thơ và cũng là chủ đề xuyên suốt 25 bài thơ mà ban biên tập chúng tôi vừa nhận được của cô giáo Phạm Thị Thúy Vinh trường trung học phổ thông Tân Kỳ I, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Đọc thơ của bạn chúng tôi nhận thấy có hai thái cảm thường trực là tình yêu và nỗi nhớ. Nó như những hạt mưa trong ngày đầu xuân làm phơi phới màu xanh, làm ấm áp trái tim anh - người sĩ quan quân đội...

Nàng Tô Thị và em

Đây không phải lần đầu nàng Tô Thị chờ chồng hoá đá trở thành cảm hứng cho người sáng tác thơ. Hòn Vọng phu - nàng Tô Thị đã từng xuất hiện trong ca dao, trong trường ca Mặt đường khát vọng của Nguyễn Khoa Điềm, trong bài Về thôi nàng vọng phu của Vương Trọng… và tôi cũng đã từng viết Nói với nàng Tô Thị.

Mong “người mới” lại gặp phải “người nghe”

Làm thơ là khám phá, đọc thơ cũng là khám phá. Mà người ta chỉ khám phá cái mới, cái chưa biết, chứ cái quen rồi thì mất công khám phá làm gì cho mất thời gian. Đọc thơ cũng như đi gặp người mới, với xiết bao hồi hộp, phấp phỏng. Thơ muôn năm kỳ thú là bởi thế. Mang cái tâm trạng đi đón người mới mà lại vấp phải người quen thì quả có hơi…thất vọng.

Mấp mênh

Thời gian gần đây, tạp chí Văn nghệ Quân đội nhận được khá nhiều thơ lục bát dự thi gửi về Ban biên tập. Số lượng gia tăng là một tín hiệu mừng đối với cuộc thi thơ lục bát đang diễn ra ngày một sôi nổi. Điều này cho thấy sức hấp dẫn nhất định của thơ ca nói chung, thơ lục bát nói riêng qua một cuộc thi

Lặp lại ý như thế, nên chăng?

Bài thơ thật thà như lời người sống nói với người đã khuất. Họ từng là đồng đội của nhau, từng chịu đựng bom đạn, đói khát, nắng khét mưa dầm ở Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm ác liệt. Tình, ý của tác giả gửi gắm vào bài thơ đã rõ, quá rõ: đó là sự tri ân biết ơn những người đã hy sinh và sự day dứt của người sống khi “không giữ được lời thề”. Một lời thề mà bất kể người cầm súng chiến đấu...

Hình ảnh trong thơ

Thơ anh nhiều hình ảnh, đặc biệt là những hình ảnh về tuổi thơ thời cắp sách đến trường: “Tôi ra đi từ mùa hoa phượng nở/ Tiếng ve kêu bên trang giấy học trò/ Cơn gió thổi từ cuối miền châu thổ/ Nâng Cánh diều tuổi nhỏ tiễn đưa tôi” (Nỗi nhớ mùa hạ); “Khăn quàng đỏ bạc màu theo năm tháng/ Em lớn lên theo trang sách cuộc đời/ Tâm hồn em tựa như tờ giấy trắng/ Giữa bụi đời, vẫn cứ trắng tinh khôi”...

Gửi một cộng tác viên đặc biệt

Anh Vũ Tuấn thôn Cầu xã Trung Lương huyện Bình Lục tỉnh Hà Nam thân mến! Thế là đã 9 năm BBT chúng tôi thường xuyên nhận được bài cộng tác từ anh. Khoảng thời gian 9 năm vốn không quá dài nhưng cũng không thật ngắn và lại càng không phải để thách đố lòng kiên trì với một người cầm bút.

Cảm xúc trong những bài thơ đầu tay

Phần nhiều những người trẻ khi mới cầm bút làm thơ đều có lợi thế lớn về cảm xúc. Cái thế giới tưởng tượng của mở ra được trong tâm trí người đọc chính là nhờ vào sự dẫn dắt của cảm xúc. Cũng vì thế mà cảm xúc luôn rất quan trọng và cần thiết đối với những bài thơ đầu tay.

Muôn nẻo từ xuân

Vậy là tìm người xưa không thấy, lại thấy chính mình. Cũng chẳng sao, dù có hơi chua xót, nhưng cái vị chua xót ti teo ấy trong không khí xuân nào có thấm tháp gì, chỉ như chút se lạnh lướt qua rồi tan biến.

1
Mục: 1 - 17/17
Video
Đọc truyện Online
Giao lưu trực tuyến