(Thơ Lương Hữu
Quang - nxb văn học - 2010)
Những câu thơ ngoái lại – chúng tôi nghĩ
Lương Hữu Quang rất có lý khi chọn cho đứa con tinh thần của mình một nhan đề
như vậy bởi xuyên suốt tập thơ là cảm hứng về thời kỳ gian khổ song hào hùng,
thời kỳ cả dân tộc sống trong tinh thần: “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà
lòng phơi phới dậy tương lai”.
Từ hiện tại ngoái nhìn quá khứ, Lương Hữu
Quang có điều kiện mô tả, chiêm nghiệm chiến tranh qua nhiều lăng kính khác
nhau. Chiến tranh trong cõi lòng người mẹ là nỗi lòng khắc khoải chờ con đêm
đêm: “Tiếng mõ cầu an rỗng lòng đêm mùa hạ/
Hun hút thời gian mẹ đợi anh về”. Chiến tranh qua tâm trạng người con
trai là nỗi bâng khuâng, ngậm ngùi pha chút tủi hổ khi mình vì sức khỏe kém nên
đành ở lại làng quê chứng kiến bạn bè lần lượt nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng
liêng của Tổ quốc, để rồi ngày hòa bình lập lại: “Tôi có cơ may/ Dẫn vợ con tới
xem chiến trường/ Hố bom san sát/ Vết đạn ken dày/ Mộ anh đây/ Mộ anh kia/ Mọc
đầy hoa trắng/ Tôi nghiêng mình nhẹ hái một bông/ Giơ lên ngắm mặt trời hực đỏ”.
Chiến tranh trong tâm trạng người phụ nữ là
những đợt sóng ngầm trào dâng cuồn cuộn của bản năng, của tiết hạnh, của thủy
chung, của khát khao, của mòn mỏi, của thương nhớ và của hy vọng: “Bao năm ôm
mặt khóc đỏ chiều hoàng hôn/ Bao năm phòng không giường lạnh khóc đêm dài mưa
rét/ Bao năm ngày mùng một ngày rằm, ôm chân bàn thờ khóc”.
Và sau cùng chiến tranh với người trong cuộc
là tâm trạng nghẹn ngào khi biết mình sắp không thể cùng đồng đội chiến đấu mà
nơi quê nhà còn mẹ già, em thơ. Lời người đồng đội dặn người đồng đội sao thật
đắng đót cõi lòng: Ngày mai ta không là đồng đội/ Anh tìm tôi ở mé chân đồi/
Nói với mẹ rằng tôi chưa mất/ Đưa tôi về an nghỉ bên cha.
Miêu tả như vậy, theo chúng tôi, Lương Hữu
Quang đã khắc họa đủ đầy gương mặt chiến tranh rồi.
ĐÒAN MINH TÂM chọn và giới thiệu
Mẹ
gọi tên anh
Trăng lạnh treo
trên vườn hoang vắng
Lều tranh lay lắt
ánh đèn dầu
Cánh cửa ấy đêm đêm
vẫn mở
Khói nhang mờ quyện
với sương khuya
Mẹ ngồi đấy nhiều
năm chờ đợi
Thành tượng người
vô cảm sóng thời gian
Bóng già in tường
vôi loang lổ
Nước mắt đức tin
đông thành đá lạnh
Tiếng xào xạc gọi
mùa về khô lá
Tiếng thở dài xé
vụn không gian
Tiếng mõ cầu an
rỗng lòng đêm mùa hạ
Hun hút thời gian
mẹ đợi anh về
Thế nhưng
Trận đánh khốc liệt
cánh rừng say nghiêng ngả
Đơn vị anh còn lại
đống tro tàn
Mảnh bom nhỏ đốn
ngang niềm hy vọng
Vệt máu tươi che
khuất mẹ già
Anh đã thành áng
mây Trường Sơn trắng
Theo gió trời quanh
quẩn trên mồ cha
Lá trầu khô
Bình vôi hóa đá
Hơi thở mong manh
lẫn với gió trời
Mẹ yên lặng thành người
thiên cổ
Cõi vĩnh hằng về
sum họp bên nhau
Người
thương binh già lái xe ôm
Mặt đầy nắng Sài
Gòn
Râu hai tuần chưa
cạo
Cứ để thế cho đỡ
nhớ rừng
Cứ để thế, những
giọt mồ hôi trên má kia, cho đỡ nhớ
những hạt
mưa thuở trước
Sau hai giờ tắc
đường
Chở khách chạy tắt
trên vỉa hè
Như đã từng cắt
phương vị trong thời chiến
Ông bình thản nhận
từng đồng lẻ
Nhét vào túi ngực
sờn xanh
Chiếc áo lính
Trường Sơn dãi dầu chung thủy
Cùng đôi chân gỗ
Và con ngựa chiến –
chiếc xe máy cà tàng
Ông lại kiên nhẫn chờ
Một người từ nhà
hàng bước ra giọng quê còn lơ lớ
Mang theo hương
rượu tây và mùi đàn bà
Hắn không nhận ra
ông
Bởi lẽ
Kẻ đảo ngũ không
bao giờ nhớ bạn
Chiếc xe hơi đắt
tiền hơn cả cánh đồng làng ông làng hắn
Lao vào dòng chảy
phố phường như trốn chạy
Một vệt khói đen
rớt lại phía sau
Có một thời lửa máu
Có một thời trai
trẻ lao xao…
Râu hai tuần chưa
cạo
Mặt đầy nắng Sài
Gòn
Ông lái xe ôm bâng
quơ nhìn trời xanh mây trắng.