Tôi
thường nghĩ về ngày cuối cùng của những người biết rằng ngày mai mình sẽ chết.
Người ta nghĩ gì, làm gì vào những giờ phút cuối cùng ấy? Băn khoăn, rồi tự
giải đáp, bằng những câu chuyện rút ra được từ trong lịch sử của nhân loại. Giờ
thì tôi đã biết. Tôi đã đến cái tòa thành Chittor Gharh ở miền tây Ấn Độ. Tôi
tin vào những điều mình tưởng tượng ra ở đây.
Nhà
văn Hồ Anh Thái
Những
giờ khắc cuối cùng cạn dần theo đĩa đèn dầu. Cả kinh thành đã chọn sáng sớm
ngày mai là thời điểm thất thủ.
Thất
thủ. Toàn bộ tướng lĩnh binh sĩ, toàn bộ đàn ông trong thành sẽ mở cổng thành
xông ra quyết tử. Toàn bộ phụ nữ và trẻ em trong thành sẽ nhảy vào giàn thiêu.
Một cuộc tự sát tập thể.
Jauhar.
Đấy là cuộc tự sát tập thể của những người đàn bà khi cha chồng anh em trai của
họ không giữ được thành. Kẻ thù giết sạch những dũng sĩ và tiến vào trong
thành. Nhưng thành quách sẽ không còn một bóng đàn bà trẻ em. Chỉ có những giàn
thiêu cực lớn khói lửa ngút trời. Jauhar. Phụ nữ của giới dũng sĩ Rajput tuân
thủ chế độ một vợ một chồng. Chồng chết thì vợ góa chết theo trên giàn hỏa táng
để bảo toàn phẩm hạnh. Đấy cũng là cách giảm bớt gánh nặng cho cộng đồng. Cộng
đồng sẽ không phải khó khăn phiền phức với những người góa phụ còn trẻ mà không
đi bước nữa. Đó là chưa kể họ có thể rơi vào tay quân thù.
Thành
Chittor ở gần sa mạc miền tây Ấn Độ. Ba lần thành bị thất thủ. Ba lần đàn ông
bị tàn sát tập thể. Ba lần đàn bà tự sát tập thể. Đẳng cấp dũng sĩ Rajput quyết
tử trong chiến trận chứ không chịu bị bắt làm tù binh. Một khi đàn ông chết thì
đàn bà chỉ chọn cách chết theo như ta đã biết. Lần thứ nhất là năm 1303. Lần
thứ hai năm 1535. Lần thứ ba 1568.
Chuyện
đang kể là lần bi thảm nhất. Năm 1535.
Nàng
Manju đi dựng giàn thiêu suốt ngày hôm ấy. Toàn bộ đám đàn bà và trẻ em đi dựng
giàn thiêu. Thêm mấy đại đội dũng sĩ đến hỗ trợ. Giàn thiêu dựng quanh hồ nước
chu vi hơn một cây số. Tất cả gỗ cây gỗ súc gỗ tấm trong thành. Tất cả đồ gỗ
trong thành. Giường tủ bàn ghế cửa chính cửa sổ. Khuân ra tháo ra dỡ ra. Mang
ra đến giàn thiêu thì được chặt được bẻ được xếp lại. Giàn cao hơn mặt đất gần
một mét, có bậc gỗ để leo lên. Dài hai mươi mét. Rộng mười mét. Có cả trăm cái
giàn thiêu như thế vây quanh hồ nước. Sẵn sàng.
Manju
trở về nhà đã gần mười giờ đêm. Nàng mở rương quần áo tìm trang phục cho mình
ngày mai. Nàng chọn tấm sari màu trắng. Phụ nữ Ấn Độ mặc màu trắng trong đám
tang chồng. Ngày mai toàn bộ phụ nữ trẻ em đều mặc màu trắng. Nàng tìm tấm áo
choàng cho chồng. Ngày mai toàn bộ tướng sĩ đều mặc áo choàng màu vàng nghệ.
Màu biểu tượng trí dũng và hy sinh của các dũng sĩ Rajput. Màu tượng trưng cho
lửa, lửa lại hỏa thiêu tất cả những gì ô uế. Màu vàng vì vậy là sự trong sạch
kiêu hùng.
Không
ai ngờ tấm áo choàng của đàn ông trong nhà, chỉ dùng vào những dịp lễ trọng,
giờ lại phải lôi ra từ đáy rương sửa soạn cho lần xả thân cuối cùng. Đàn bà
trong tất cả các nhà đêm nay đều đang lấy áo choàng ra. Áo của cha của chồng
của chú của bác của anh của em. Áo màu lửa. Ngày mai những tấm áo này sẽ nhuộm
máu. Lửa và máu.
Đã
muộn. Nhưng Manju không được nghỉ. Đêm nay kinh thành nào có ai được nghỉ.
Manju giở tấm áo choàng ra thì mới nhớ. Cái miếng rách trên lưng áo chồng, nàng
đã định vá lại ngay từ ngày ấy, thế mà nàng đã quên. Giờ thì miếng rách vẫn còn
đấy trong ánh đèn leo lét.
Không
tìm thấy kim chỉ. Chắc là hộp kim chỉ lăn lóc đâu đó sau một ngày khuân vác đồ
gỗ và giật tung những cánh cửa. Mười chín tuổi, mới lấy chồng hai năm, chưa con
cái, nàng không phải bận rộn vá may như những người đàn bà khác. Kim chỉ lâu rồi
nàng cũng không nhớ nó ở chỗ nào.
-
Trong nhà có kim chỉ không?
Nàng
qua nhà chị hàng xóm thì thầm. Bên ấy đàn ông cũng lên hết vọng gác trên mặt
thành. Chồng nàng cũng lên vọng gác rồi. Chàng chỉ huy đại đội của mình đêm nay
canh gác, đề phòng kẻ thù bên ngoài thành tấn công bất ngờ trước buổi sáng.
Thành thất thủ theo đúng giờ chủ động của các dũng sĩ. Thành không chịu thất
thủ vì bị tấn công bất ngờ.
Chị
hàng xóm thận trọng tìm khắp nhà. Không gây tiếng động. Ba đứa trẻ nhà chị mệt
mỏi đã thiếp đi. Ngày hôm nay chúng theo người lớn đi dựng giàn thiêu. Nhưng
chúng không biết ngày mai mình phải chết. Người lớn nói dối chúng giàn thiêu để
cúng tế. Mệt mỏi làm chúng ngả người là ngủ ngay. Giấc ngủ như mọi đêm. Mẹ
chúng thì vẫn loay hoay lục tìm kim chỉ trong nhà. Không tìm thấy.
-
Trong nhà có kim chỉ không?
Manju
lại chạy sang nhà khác.
Cô
hàng xóm lấy chồng mới được một năm. Bụng mang dạ chửa. Cô đang áp chảo mấy cái
bánh bột mì chappati và nấu bát xúp đậu xanh. Bữa ăn cuối cùng. Lát nữa chồng
cô sẽ ghé về chốc lát. Tất cả đều đang đói. Thành bị vây hãm hơn một tháng rồi.
Vũ khí cạn kiệt. Lương thực cạn kiệt. Lý do nhà vua ra lệnh chọn ngày mai thất
thủ. Tinh thần thì đủ cho dũng sĩ Rajput chiến đấu hàng năm trời.
Cô
hàng xóm bụng chửa cũng không tìm thấy gì trong nhà.
Manju
đi sang nhà khác.
Đêm
đầy sao. Khí lạnh từ sa mạc tràn sang bao bọc cả kinh thành trên đỉnh núi.
Thành.
Đứng ở chân núi giờ này ngước mắt nhìn lên thành Chittor, ta sẽ tin đây chính
là Vạn Lý Trường Thành ở Trung Quốc. Những bức tường thành chạy ngoằn ngoèo từ
núi này sang núi khác. Như là bất tận. Lửa lập lòe những vọng gác trên tường
thành. Như là bình thường.
Kẻ
thù bên ngoài thành biết là bên trong đã nguy khốn lắm rồi, nhưng không biết
rằng trong thành đã chọn sáng ngày mai.
Manju
không lên mặt thành. Chồng nàng ở trên ấy, nhưng đêm khuya thế này khó tìm, ảnh
hưởng đến quân lệnh quân luật. Nàng biết dù thế nào từ giờ đến sáng chồng nàng
cũng về nhà để lấy tấm áo choàng. Tất cả đàn ông sẽ về nhà để lấy áo choàng.
Áo
choàng. Một vết rách. Sau đám cưới kéo dài hơn một tuần, thông thường cô dâu
chú rể đều kiệt sức. Các loại lễ nghi. Các thủ tục phải làm. Các nhân vật khác
nhau phải tiếp. Tập tục. Kết thúc một tuần đám cưới, dâu rể đều hao mòn, có
người đứng không vững. Manju và Ravi thì
không. Họ quất ngựa chạy dọc theo tường thành xuống núi. Họ lao ra khỏi thành
hướng về phía sa mạc. Cát vàng đến tận chân trời. Một dòng sông thiêng cổ đại
đã lạc lối vào sa mạc này rồi hoàn toàn biến mất.
Sông
Sarasvati. Chỉ còn lưu lại trong những truyền thuyết. Chỉ còn lại cái tên.
Sarasvati là tên vợ Thần Sáng Tạo Brahma. Nữ Thần Tri Thức, Nữ Thần Thơ Ca Nhạc
Họa. Các bậc trí giả thờ thần. Các tài tử văn nhân thờ thần. Ai muốn con cái có
học thì thờ thần. Người ta lấy tên nữ thần đặt cho con gái mình.
Cặp
vợ chồng mới cưới dừng ngựa trong một ốc đảo. Cái nóng mặt trời lúc này sánh
sao được cái nóng của chính họ. Lại nữa, ốc đảo có cây xanh cũng dịu mát. Hai
người hy vọng tìm ra dấu tích của dòng sông ngu ngơ lạc lối vào sa mạc. Sông đã
thành sông cạn. Sông cạn đã hoàn toàn mất tích. Hàng nghìn năm rồi còn gì. Có
khi nó đang nằm im dưới ốc đảo này, dưới cát kia, dưới đám xương rồng kia. Nữ
Thần Tri Thức đang im lặng khuất mặt, như tri thức đích thực hiếm khi ồn ào lộ
diện phô trương.
Họ
đã nằm xuống bên cạnh đám xương rồng từ lúc nào. Cả một hàng rào xương rồng
bỗng trở nên cao hơn tầm nằm của hai người, che khuất họ trong lòng ốc đảo. Lúc
này thì cả một dòng sông ào ạt trào dâng.
Đi
tìm một dòng sông đã mất. Kỷ niệm không bao giờ quên trong đời cặp vợ chồng.
Chỉ có một sự cố. Tấm áo choàng dũng sĩ của Ravi
bị gai xương rồng cào rách một miếng. Cơn cuồng hoan bên đám xương rồng gây ra
vết rách.
Manju
ân hận đã quên suốt hai năm nay không vá lại áo cho chồng. Lại phải đúng vào
cái đêm cuối cùng này số phận bắt nàng nhận ra lỗi của mình.
Nàng
quay về nhà thì thấy Ravi đã về từ lúc nào.
Vợ
chồng son. Ưu thế là vào lúc nửa đêm như thế này họ có thể cùng ra khỏi nhà mà
không vướng bận. Đi. Lần này thành đang bị vây hãm, không thể quất ngựa ra khỏi
thành được. Nhưng vẫn biết bên ngoài thành kia là mênh mông tự do. Mênh mông sa
mạc. Hai người có thể cảm thấy sa mạc trong khí lạnh ban đêm từ đó tràn về. Cảm
thấy sa mạc trong mùi cát. Và một con sông nằm lặng lẽ dưới tầng tầng lớp lớp
cát và cát.
Cặp
vợ chồng đổ xuống trong một vườn cây gần chợ. Chốn tấp nập ban ngày bây giờ
không một bóng người. Dưới một gốc cây vô ưu cổ thụ. Đêm cuối cùng. Không biết
có phải là đêm ân ái cuối cùng của các cặp vợ chồng hay không. Tranh thủ một
lần cuối. Những dũng sĩ luân phiên cắt nhau trực, tranh thủ ghé về nhà. Những
người vợ đêm ấy không ngủ. Tất cả đều ngồi chờ chồng về. Ám ảnh về cái chết tập
thể ngày mai liệu có đem lại cho họ hưng phấn vào lúc này hay không.
Manju
bật lên một tiếng kêu. Nàng vẫn thường bật lên một tiếng vào lúc ấy. Lần này
cũng là tiếng bật ra từ cực cảm. Nhưng lời lẽ thì như buột miệng. Như bị ám
ảnh.
-
Trong thành đêm nay không nhà nào có kim chỉ.
Buột
miệng. Rồi nàng nhắc cho chồng nhớ về tấm áo choàng bị rách. Nhưng họ không còn
nhiều thời gian nữa. Không thể chạy qua tất cả các nhà hỏi xin kim chỉ. Không
thể quấy rầy tất cả những cặp vợ chồng tráng sĩ. Người ta đang ở bên nhau những
giờ phút cuối cùng.
Sáng
tinh mơ hai vợ chồng chia tay. Ravi trở lại
với đại đội của chàng đang tập hợp trong cổng thành. Manju đi qua các nhà đôn
đốc những người đàn bà gọi con cái dậy. Từng đoàn người trang phục màu trắng đi
ra phía hồ. Đông người mà rất yên lặng. Như là họ mặc đồ trắng đi viếng một đám
tang của ai khác. Các giàn thiêu được chia theo phường theo cụm theo tổ. Những
gia đình hàng xóm láng giềng chung nhau một giàn thiêu. Tự lo lấy gỗ lấy dầu
lấy lửa cho giàn thiêu của mình.
Manju
được phân công đứng quan sát trên tháp cao và đánh tín hiệu nổi lửa.
Đúng
giờ. Không còn một tia hy vọng sẽ lật ngược thế trận. Không một hy vọng vào
phép lạ che chở của Thần Bảo Vệ Vishnu. Không có một điều lành nào bất ngờ đến
vào phút cuối. Vị tiểu vương ra lệnh quyết tử. Chính ngài ngồi trên một con
tuấn mã dẫn đầu. Vị tể tướng cùng bao nhiêu tướng lĩnh của ngài đều dẫn đầu.
Tất cả hơn ba vạn binh lính. Tất cả đều áo choàng màu vàng nghệ.
Một
tiếng súng thần công nổ vang. Hiệu lệnh cho đoàn tướng lĩnh. Cổng thành lừng
lững mở ra nhanh chưa từng thấy. Người ta đã tra dầu vào các bản lề và chuẩn bị
chu đáo từ hôm trước. Cánh cửa nặng cả tấn mở như được giật phắt ra.
Một
tiếng gầm của đoàn quân quyết tử. Hơn ba vạn người trên lưng ngựa lao từ trong
thành ra. Cuộc huyết chiến mặt giáp mặt với đoàn quân Hồi giáo của vua Bahadur
Shah. Từ trên tháp cao, Manju thấy những dũng sĩ áo choàng lửa lao ra khỏi
thành, nhanh chóng lan ra tỏa ra tràn ra phình ra. Trùm lấp lên đội hình địch.
Một dòng sông màu vàng.
Binh
khí va nhau. Gào thét. Tên bay vun vút. Những ngọn giáo xé gió cắm phập vào mục
tiêu. Những nhát chém nhát xả. Cho đến khi không còn thấy dòng sông màu vàng
nữa. Nó đã bị lực lượng quân thù đông gấp bội xẻ nhỏ ra, làm cho tan tác. Vương
vãi khắp bãi chiến trường.
Giờ
mới đến lúc của đám đàn bà đang chờ đợi trên những giàn thiêu. Giờ mới thực sự
tuyệt vọng. Cánh đàn ông của họ đã chết hết ngoài kia. Không còn ai bảo vệ họ
nữa. Từ trên tháp cao, Manju giơ hai tay lên cao. Sẵn sàng chưa. Chị hàng xóm ở
bên dưới giơ cao một tay ra hiệu lại. Chúng tôi đã sẵn sàng. Manju quật nhanh
hai tay xuống. Hiệu lệnh nổi lửa.
Những
người đàn bà được phân công trực bên cạnh giàn thiêu lập tức vồ lấy những thùng
dầu đặt sẵn ở cạnh đó. Họ vừa chạy quanh giàn thiêu vừa xối dầu vào những súc
gỗ. Dầu tích trữ từ các kho nhiên liệu đã được đưa hết ra. Thứ bơ tinh khiết
cất từ sữa, vốn dùng để đốt đèn cúng tế trong các nghi lễ thiêng.
Dội
hết dầu thì họ châm lửa. Manju nhìn thấy chị hàng xóm bịt mắt bịt mũi hai đứa
nhỏ đứng cạnh. Hình như có đứa khóc ngằn ngặt ho sặc sụa vì lửa khói. Những
người đàn bà lập tức bịt mồm lũ trẻ và giữ chặt không cho chúng làm rối loạn
đội hình. Trên giàn thiêu cũng phải trật tự. Bản thân những người đàn bà thì
nhắm mắt lẩm nhẩm cầu nguyện. Cũng có thể là những câu mantra thần chú. Tiếng
lầm rầm nổi lên lan ra. Chỉ chốc lát đã vang vọng khắp quanh hồ nước. Vang khắp
thành.
Manju
rời tháp cao chạy xuống. Nàng thoáng thấy từ bên ngoài bắt đầu có những toán
binh lính địch phi ngựa lao vào trong thành. Nàng chạy xuống đến chân tường
thành thì cũng là lúc một tiểu đội kỵ binh đang phi về phía giàn thiêu. Nàng
vén cao tấm sari cho nó khỏi quấn vào chân mà chạy. Chạy và vấp ngã. Nàng phải
chết trên giàn thiêu. Lửa sẽ hủy diệt và tiêu tan mọi uế tạp và ô nhục của cõi
trần. Lửa thanh lọc cho con người. Nàng không thể chết vì những bàn tay nhơ
bẩn. Nàng chạy. Vấp. Ngã. Rồi chồm dậy chạy tiếp.
Một
kỵ binh lướt nhẹ tới áp sát nàng. Chỉ còn dăm bước chân nữa là đến giàn lửa. Gã
kỵ binh cúi xuống túm được mép sari vắt trên vai Manju. Nàng vẫn chạy. Sáu mét
vải quấn quanh người nàng gỡ dần ra trong khi nàng vừa chạy vừa quay như một
con quay. Đám lính tráng xâm lăng đã thành công như vậy với nhiều đàn bà con
gái bị chúng tóm được. Túm chặt lấy mép sari mà kéo. Tấm sari gỡ dần ra cho đến
lúc hết sáu mét vải, người đàn bà rơi vào thế hầu như khỏa thân. Phản ứng tự
nhiên của họ là phải chạy ngược trở lại cho tấm sari quấn lại quanh người.
Ngược trở lại tức là tự nộp mạng.
Manju
không nộp mạng. Cả thân hình thiếu phụ quay tròn. Quay tít. Hướng về phía giàn
thiêu. Tấm sari gỡ ra thoăn thoắt. Dứt ra khỏi người nàng. Một tòa thiên nhiên
ngọc ngà vụt thoát ra khỏi tấm sari. Một bóng trắng hồng bay vào giàn lửa.
Kịp
lúc con ngựa hí lên hoảng loạn, tung bổng hai vó trước dựng đứng lên. Nó bị bức
tường lửa hất ngược trở lại.
Năm
1535 ông vua Bahadur Shah từ vùng Gujarat đến
vây hãm thành Chittor cho đến khi quân trong thành phải chịu thất thủ. Thảm họa
lớn nhất trong lịch sử xảy ra với những dũng sĩ đẳng cấp Rajput. 32.000 dũng sĩ
mở cổng thành lao ra cảm tử, trong khi 13.000 phụ nữ và trẻ em tự sát trên giàn
thiêu tập thể.
Trên
bãi chiến trường bên ngoài tường thành, viên tướng của vua Bahadur phi ngựa
lướt qua những cánh quân Rajput nằm la liệt trong vũng máu. Khí hậu sa mạc ngay
từ sáng sớm đã nắng nồng. Máu vừa đổ ra đã tanh. Từng đàn kền kền khổng lồ đã
bay lượn đen đặc sửa soạn đáp xuống. Từng đàn quạ lượn lờ chờ đợi bay ở trên
cao. Viên tướng nhìn thấy Ravi. Chàng trúng
một mũi giáo từ phía trước ngực, xuyên thấu ra sau lưng. Chàng ngã từ trên ngựa
xuống trong tư thế ngồi gập về trước, như đang ôm lấy cây giáo. Lạ nhỉ, viên
tướng nghĩ, mũi giáo xuyên qua chỗ này nhưng lại xé rách áo ở chỗ khác.
Thì
đúng là như vậy. Mũi giáo xuyên qua lưng chàng Ravi,
ngay bên cạnh cái vết rách khiến đêm qua cặp vợ chồng phải bận tâm.
Nhưng
bây giờ nó chẳng còn nghĩa lý gì.
HỒ ANH THÁI