Ngay từ nhan đề của tập thơ đã “định vị” cho người đọc khoảng không gian
khá hẹp là Góc núi. Những tưởng tác giả đang làm một phép toán khu biệt về nội
dung, nhưng nếu đọc toàn bộ tập thơ này ta sẽ thấy đó chỉ là gợi mở có tính đơn
chiều trong đa chiều, nhất thể trong tổng thể mà thôi.
Thơ Hương Đình có sự đa dạng
về đề tài, chặt chẽ, gọn gàng trong bố cục và cấu tứ nhưng vẫn thể hiện nét tài
hoa của một người làm thơ theo lối tài tử. Là tiến sĩ toán học, hiện làm Phó
giám đốc sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Gia Lai, Hương Đình đã cho in bốn tập thơ
(Trăng lửa, 1994; Mưa phố, 2001; Quán sông, 2004; Góc núi, 2010), anh cũng đoạt
được nhiều giải thưởng về thơ ở trung ương địa phương trong đó có tặng thưởng
của tạp chí Văn nghệ Quân đội năm 2007. Nói vậy để thấy rằng ở một đất nước
được coi là thi quốc, lại có người thành công trong cả hai lĩnh vực thơ ca và
toán học như Hương Đình quả không nhiều.
ĐOÀN VĂN MẬT chọn và giới thiệu
Một góc cao nguyên
Trẻ con tóc khét bụng ỏng
cười ngập trong đỏ
đỏ chiều đỏ quả gì gì
váy tua rua đỏ
Người lớn tóc xoăn vú mướp
lầm lụi nâu
lưng nâu môi nâu nhà sàn nâu
thuốc lá nâu
Không có nụ tầm xuân nào
rừng cũng xanh quá thể
cà phê xanh cao su xanh xanh mít xanh tiêu xanh điều xanh cỏ
Gió đi đến đâu vàng đến đó
dã quỳ vàng lá ngô vàng
những đàn bò vàng những cơn
sốt rét vàng
Đêm trắng trăng trắng suối
trắng nước
đom đóm trắng tượng mồ trắng
chiêng ché trắng tha ma trắng
Tôi đi giữa đỏ nâu vàng trắng
giữa trẻ con và người lớn
như người mộng du
như từ cõi khác.
Ngày thường
Không gà gáy không chó sủa
phải bắt đầu bằng gì nhỉ
cửa sắt nhà ai kèn kẹt ngái ngủ
leng keng đâu rồi
ừ mà hình như lâu rồi
không còn nghe tiếng leng keng buổi sáng
Hình như ta quên tắt đèn ngủ
hình như ta quên cái di động
hình như ta quên cài khuy áo thứ năm
hình như xe máy ta vừa trôi về đâu đó
hàng xà cừ trang nghiêm đồng phục xanh
trời thênh thang rộng trời thản nhiên xanh
xanh cao quá làm sao ta chạm được
Cậu bé ngồi sau xe
chiếc bánh mì quá khổ
đôi mắt bi ve
bi ve ơi bi ve xưa
ta đã xa người
Cơn bão ngủ ngoan trong bọc
mơ đầy túi áo làm sao đây
sương cũng tan thôi nắng đã dày
gọi ta về với trật tự thẳng ngay
Chiều không bạn thì ta về với vợ
bạn chê ta toàn việc cỏn con
ta ít khi say nên ta thường sợ
ta như mũi tên lao đi còn lùng nhùng dây nhợ
chiều chiều ta như con quạ
vừa bay vừa gọi tên mình.
Lập ngôn mùa đông
Đánh mất mùa đông rồi ư những cánh hoa
dại
đã bắt đầu gấp gáp những chợ chiều bến
bãi
gió rối như người xa về đi dọc
biển
nhặt nhạnh những ngôn từ te tua sau
bão
lập ngôn nước mắt phận người
Má tôi bảo cữ này thường
mưa
tháng mười nhớ ba chưa khóc đã
tối
chị tôi bảo
Dung nó sắp về nhà chồng
chạp này người ta xin chạm ngõ
em tôi bảo
anh vừa về bà Bảy vừa đi
Tôi ra sau nhà ngó lên
trời
thấy ba bốn người đang
bay
thằng bạn thơ văn tôi bay đằng
trước
nó húc đầu vào đám mây vô tăm
tích
một người lạ hoắc vừa bay vừa ngủ
rồi cũng kịp sà xuống đỉnh
núi
hai người một lạ một
quen
bay đôi về phía một miền không tôi
Tôi về rủ núi chơi cuộc cờ
tàn
cắm cúi qua sông con tốt xổ
lồng
cỗ pháo rền vang ngựa xe lóng
ngóng
rồi bỏ cuộc cờ tôi đi tìm bóng
đột ngột những con đường vân tay nhì nhằng chớp
rạch
những xác hoa
tàn
những quân cờ lăn lóc
bên cội mai tôi ngồi gió lả đầy tay
Ngày lặng gió
núi trầm ngâm bên lề trận
mạc
tôi biết nép vào đâu giữa lập đông này.