“Dì
của cháu sẽ xuống bây giờ đấy, ông Nuttel”. Cô gái trẻ khoảng mười lăm
tuổi nói. “Trong khi chờ đợi, ông phải cố gắng đưa mấy thứ này lên cho
cháu nhé.”
Framton
Nuttel cố gắng chuyển câu chuyện sang một hướng khác để cô bé không còn
nói về dì của cô nữa. Trong thời điểm này, không cần thiết phải nói quá
nhiều đến bà dì đó. Cá nhân ông nghi ngờ nhiều hơn bao giờ hết về những
chuyến thăm chính thức liên tiếp của những người xa lạ. Ông không tin
rằng họ sẽ giúp đỡ cho việc chữa trị bệnh thần kinh mà ông đã từng mắc
phải.
“Ông
biết phải làm thế nào mà!” Framton trả lời cô bé. Chị gái ông đã nói
với ông khi ông chuẩn bị chuyến đi về nông thôn rằng. “Cậu sẽ bị chôn
mình dưới đó và chẳng thể nói chuyện được với một ai, các dây thần kinh
của cậu sẽ càng tồi tệ hơn. Chị chỉ có thể viết giúp cậu mấy lá thư giới
thiệu cho tất cả những người mà chị quen ở đó. Theo như chị biết thì
cũng có một số người rất tốt bụng đấy.”
Framton tự hỏi, liệu bà Sappleton, người mà ông đã biết qua những tờ giấy giới thiệu sẽ là một người thế nào.
“Cháu có biết nhiều người quanh đây không?” Framton hỏi cô cháu gái khi cả hai đã có đủ thời gian im lặng để thấu hiểu.
“Hầu
như không có lấy một bóng người”, Framton nói, “Chị gái ông đã từng ở
đây, tại nhà xứ, như cháu biết đấy, cách đây khoảng bốn năm thì phải, và
chị ấy đã viết thư giới thiệu ông với một số người ở đây.”
Ông nói với một giọng nuối tiếc.
“Vậy ông có biết về dì của cháu không?” Cô gái hỏi.
“Chỉ
là tên và địa chỉ thôi”. Ông trả lời. Ông đang thắc mắc bà Sappleton
đang trong tình trạng kết hôn hay góa bụa. Một cái gì đó không thoải mái
cho lắm trong tâm tư ông.
“Thảm kịch của chị ông xảy ra vào khoảng ba năm trước,” ông nói với cô bé.
“Thảm kịch gì cơ ạ?” Cô bé hỏi lại, “Sao lại có thể có thảm kịch ở một nơi bình yên như thế này chứ.”
“Cháu
có biết tại sao chúng ta luôn mở rộng cửa vào tháng mười không?” Ông
chỉ tay cho cô cháu gái thấy một cánh cửa lớn kiểu Pháp hướng ra bãi cỏ.
“Đó là thời điểm nóng nực nhất trong năm”, cô gái trả lời Framton, “nhưng cánh cửa thì có liên quan gì với thảm kịch ạ?”
“Từ
cánh cửa đó, ba năm trước, chồng và hai người em của cô ấy đã ra đi và
không bao giờ trở lại… Họ muốn chụp những bức ảnh tuyệt vời, nhưng cả ba
đã bị nhấn chìm trong đầm lầy. Đó là một mùa hè ẩm ướt, cháu biết
không, những nơi thật sự tĩnh lặng và có vẻ an toàn này lại luôn đưa ra
một cái chết đột ngột, không thể ngờ nhất… đó là phần đáng sợ của nó.”
Cô gái im lặng lắng nghe ông nói tiếp. “Chị ấy luôn nghĩ rằng rồi họ sẽ
trở về vào một ngày nào đó, cùng với con chó xpanhon màu nâu, và đi vào
qua cánh cửa giống như là họ đã đi ra từ đó. Thế nên cánh cửa ấy luôn
được mở rộng cho đến tận khuya. Khổ cho chị ấy lắm. Chị ấy vẫn thường
nói với ông rằng chị vẫn thấy chồng chị với chiếc áo chống thấm màu
trắng trên cánh tay, và Ronnie, người em trai trẻ nhất đang hát rằng
“Bertie, sao chị cứ bị ràng buộc mãi thế?”, cứ như là đang trêu chọc chị
ấy. Cháu không biết đâu, đôi khi trong những buổi tối yên tĩnh thế này,
ông gần như cảm thấy một cảm giác đáng sợ là họ đang đi qua cánh cửa
ấy…”
Cô gái
nhìn ông với cái rùng mình khe khẽ. Bà Sappleton vội vã đi vào phòng với
một lời xin lỗi cuống quýt cho sự chậm trễ của mình.
“Tôi hi vọng là Vera sẽ khiến ông vui.” Bà nói.
“Cô bé rất thú vị”, ông trả lời.
“Tôi
mong là ông đừng quan tâm tới cái cửa mở đó”, bà nói, “người chồng và
người anh em của tôi sẽ về sau khi chụp ảnh xong, và họ luôn đi theo
cách này để tới đầm lầy, họ chụp ảnh tốt lắm đấy. Đó là công việc yêu
thích của cánh đàn ông mà, phải không?”
Bà
nói tiếp về chuyện quay phim, chụp hình các loài chim quý hiếm, và cả
về triển vọng cho lũ vịt trong mùa đông. Đối với Framton, tất cả đều
thật khủng khiếp. Ông đã hoàn toàn thất bại trong việc chuyển hướng tới
những câu chuyện khác ít rùng rợn hơn. Ông biết rằng, bà chủ nhà chỉ để
cho ông một chút quan tâm nho nhỏ, đôi mắt của bà luôn lướt ra cửa sổ và
nhìn xuống bãi cỏ. Thật đáng tiếc, nó có lẽ chỉ là một sự trùng hợp
ngẫu nhiên trong chuyến đi thăm bi thảm này.
“Các
bác sỹ nói tôi phải nghỉ ngơi, tránh những cú sốc tinh thần, và không
được làm bất cứ một việc gì nặng nhọc”, Framton nói, làm việc ở một mức
độ vừa phải là một cách tốt để cải thiện tình hình bệnh tật và sức khỏe
của một người bệnh như ông. “Các vấn đề về ăn uống cũng khá thoải mái,
không kiêng kem gì nhiều…”, ông tiếp tục câu chuyện.
“Không!”
Bà Sappleton nói bằng một giọng đã khá mệt mỏi. Rồi đột nhiên bà bật
dậy, nhưng không phải vì sự chú tâm đặc biệt nào đó với những gì ông
đang nói.
“Cuối cùng họ cũng đã về!”, bà òa khóc. “Chỉ trong khoảng thời gian uống một tách trà, và nhìn kìa họ dính đầy bùn đất!”
Framton
rợn người, ông quay về phía cô cháu gái với ý định truyền đạt sự cảm
thông. Cô bé đang nhìn chằm chằm ra cửa, đôi mắt mở to trên khuôn mặt
kinh hoàng. Một cú sốc khá mạnh, lạnh như băng giá vô hình chạy quanh
Framton, và ông cũng hướng mắt ra theo hướng họ nhìn.
Trong
bóng chiều sâu thẳm của buổi hoàng hôn, ba con người đi bộ qua bãi cỏ,
hướng về phía cửa, tất cả họ đều đeo súng, và một người vắt chiếc áo
khoác trắng qua vai. Con chó nâu mệt mỏi theo sau gót chân họ. Không
gian như chết lặng cho đến khi họ tiến về đến nhà, và sau đó là giọng
nói khàn khàn cất lên: “Em đã nói mà, Bertie, sao chị lại cứ bị ràng
buộc mãi thế”.
Framton
điên cuồng chụp lấy mũ và cây gậy, đẩy mạnh cánh cửa phòng, hấp tấp lao
ra khỏi nhà. Một người đi đang chạy xe đạp trên đường vội vã liệng vô
hàng rào để tránh một cú va chạm.
“Chúng
tôi về rồi đây, em yêu”, người cầm chiếc áo khoác trắng không thấm nước
nói khi bước tới gần cửa, “Khá lầy lội, nhưng hầu hết là khô. Ai là
người vừa chạy ra khỏi nhà chúng ta vậy nhỉ?”
“Nuttel,
một người đàn ông phi thường”, bà Sappleton trả lời, “ông ta chỉ có thể
nói chuyện về bệnh tình của mình, và bỏ chạy mà không nói một lời tạm
biệt hay xin lỗi. Người ta sẽ nghĩ là ông ấy vừa nhìn thấy một con ma
đấy.”
“Cháu
nghĩ ông ta là một người không thành thật”, cô cháu gái bình tĩnh nói,
“Ông ấy nói với cháu là ông ấy đã gặp một chuyện kinh hoàng với những
con chó điên. Ông ấy bị săn đuổi ở một nơi nào đó trên bờ sông Hằng và
phải qua đêm bên những ngôi mộ mới đào cùng với những tiếng gầm gừ của
lũ chó hoang. Điều đó đủ để làm bất cứ ai sợ đến đứt hết dây thần kinh
trong não của họ.”
Cường điệu mọi thứ đúng là một sở thích khá đặc biệt.
H.H. Munro - Hoa Kì
VŨ THỊ HUẾ - dịch
THE OPEN WINDOW
H.H. Munro (SAKI)
"My
aunt will be down presently, Mr. Nuttel," said a very self-possessed
young lady of fifteen; "in the meantime you must try and put up with
me."
Framton Nuttel
endeavored to say the correct something which should duly flatter the
niece of the moment without unduly discounting the aunt that was to
come. Privately he doubted more than ever whether these formal visits on
a succession of total strangers would do much towards helping the nerve
cure which he was supposed to be undergoing
"I know how it will be,"
his sister had said when he was preparing to migrate to this rural
retreat; "you will bury yourself down there and not speak to a living
soul, and your nerves will be worse than ever from moping. I shall just
give you letters of introduction to all the people I know there. Some of
them, as far as I can remember, were quite nice."
Framton
wondered whether Mrs. Sappleton, the lady to whom he was presenting one
of the letters of introduction came into the nice division.
"Do you know many of the people round here?" asked the niece, when she judged that they had had sufficient silent communion.
"Hardly
a soul," said Framton. "My sister was staying here, at the rectory, you
know, some four years ago, and she gave me letters of introduction to
some of the people here."
He made the last statement in a tone of distinct regret.
"Then you know practically nothing about my aunt?" pursued the self-possessed young lady.
"Only
her name and address," admitted the caller. He was wondering whether
Mrs. Sappleton was in the married or widowed state. An undefinable
something about the room seemed to suggest masculine habitation.
"Her great tragedy happened just three years ago," said the child; "that would be since your sister's time."
"Her tragedy?" asked Framton; somehow in this restful country spot tragedies seemed out of place.
"You
may wonder why we keep that window wide open on an October afternoon,"
said the niece, indicating a large French window that opened on to a
lawn.
"It is quite warm for the time of the year," said Framton; "but has that window got anything to do with the tragedy?"
"Out
through that window, three years ago to a day, her husband and her two
young brothers went off for their day's shooting. They never came back.
In crossing the moor to their favorite snipe-shooting ground they were
all three engulfed in a treacherous piece of bog. It had been that
dreadful wet summer, you know, and places that were safe in other years
gave way suddenly without warning. Their bodies were never recovered.
That was the dreadful part of it." Here the child's voice lost its
self-possessed note and became falteringly human. "Poor aunt always
thinks that they will come back someday, they and the little brown
spaniel that was lost with them, and walk in at that window just as they
used to do. That is why the window is kept open every evening till it
is quite dusk. Poor dear aunt, she has often told me how they went out,
her husband with his white waterproof coat over his arm, and Ronnie, her
youngest brother, singing 'Bertie, why do you bound?' as he always did
to tease her, because she said it got on her nerves. Do you know,
sometimes on still, quiet evenings like this, I almost get a creepy
feeling that they will all walk in through that window--"
She
broke off with a little shudder. It was a relief to Framton when the
aunt bustled into the room with a whirl of apologies for being late in
making her appearance.
"I hope Vera has been amusing you?" she said.
"She has been very interesting," said Framton.
"I
hope you don't mind the open window," said Mrs. Sappleton briskly; "my
husband and brothers will be home directly from shooting, and they
always come in this way. They've been out for snipe in the marshes
today, so they'll make a fine mess over my poor carpets. So like you
menfolk, isn't it?"
She
rattled on cheerfully about the shooting and the scarcity of birds, and
the prospects for duck in the winter. To Framton it was all purely
horrible. He made a desperate but only partially successful effort to
turn the talk on to a less ghastly topic, he was conscious that his
hostess was giving him only a fragment of her attention, and her eyes
were constantly straying past him to the open window and the lawn
beyond. It was certainly an unfortunate coincidence that he should have
paid his visit on this tragic anniversary.
"The
doctors agree in ordering me complete rest, an absence of mental
excitement, and avoidance of anything in the nature of violent physical
exercise," announced Framton, who labored under the tolerably widespread
delusion that total strangers and chance acquaintances are hungry for
the least detail of one's ailments and infirmities, their cause and
cure. "On the matter of diet they are not so much in agreement," he
continued.
"No?"
said Mrs. Sappleton, in a voice which only replaced a yawn at the last
moment. Then she suddenly brightened into alert attention--but not to
what Framton was saying.
"Here they are at last!" she cried. "Just in time for tea, and don't they look as if they were muddy up to the eyes!"
Framton
shivered slightly and turned towards the niece with a look intended to
convey sympathetic comprehension. The child was staring out through the
open window with a dazed horror in her eyes. In a chill shock of
nameless fear Framton swung round in his seat and looked in the same
direction.
In
the deepening twilight three figures were walking across the lawn
towards the window, they all carried guns under their arms, and one of
them was additionally burdened with a white coat hung over his
shoulders. A tired brown spaniel kept close at their heels. Noiselessly
they neared the house, and then a hoarse young voice chanted out of the
dusk: "I said, Bertie, why do you bound?"
Framton
grabbed wildly at his stick and hat; the hall door, the gravel drive,
and the front gate were dimly noted stages in his headlong retreat. A
cyclist coming along the road had to run into the hedge to avoid
imminent collision.
"Here
we are, my dear," said the bearer of the white mackintosh, coming in
through the window, "fairly muddy, but most of it's dry. Who was that
who bolted out as we came up?"
"A
most extraordinary man, a Mr. Nuttel," said Mrs. Sappleton; "could only
talk about his illnesses, and dashed off without a word of goodby or
apology when you arrived. One would think he had seen a ghost."
"I
expect it was the spaniel," said the niece calmly; "he told me he had a
horror of dogs. He was once hunted into a cemetery somewhere on the
banks of the Ganges by a pack of pariah dogs, and had to spend the night
in a newly dug grave with the creatures snarling and grinning and
foaming just above him. Enough to make anyone lose their nerve."
Romance at short notice was her speciality.