Các
nhân vật trong truyện đều được mô tả như thể chỉ có sex là tồn tại với
họ. Họ, hoặc như Nagasawa - một sinh viên mới năm thứ hai đại học -
nhưng không thể nhớ nổi mình đã ngủ với tám mươi hay một trăm cô gái;
hoặc như Kiruki, người đã sờ mó bạn gái và nhờ bạn giúp thủ dâm từ tuổi
mười ba...
Câu hỏi nhất định sẽ phải đặt ra với bất kỳ ai đã đọc Rừng Nauy bởi vì sex là một chủ đề xuyên suốt tác phẩm.
Rừng Nauy
là tên của một bài hát của nhóm Beatles những năm 60-70 thế kỷ trước.
Ca từ bài hát nói về cuộc tình chớp nhoáng giữa một đôi trai gái. Bài
hát ấy cũng được thanh niên Nhật Bản thời đó yêu thích, trong đó có nhân
vật xưng tôi của cuốn tiểu thuyết. Vì thế 20 năm sau, khi nghe lại nó
trên một chuyến bay, tác giả đã nhớ lại một thời quá khứ sinh viên. Ký
ức đầu tiên cũng là câu chuyện về sex, cả theo nghĩa ám dụ lẫn cụ thể.
Nhân
vật xưng tôi nói chuyện với bạn gái, Naoki. Cô này lại nói về cái
“giếng đồng”, mà thật ra “chỉ là một cái lỗ, một cái miệng rộng hoác”.
Không ai biết nó ở đâu, nhưng dứt khoát nó tồn tại trên đồng cỏ, nơi họ
chỉ hai người với nhau và Naoki cả quyết rằng, thỉnh thoảng lại có người
rơi xuống giếng chết vì nó sâu hun hút. Họ bảo nhau tìm cách tránh cái
giếng và dần tin chắc rằng, chỉ bằng cách duy nhất là phải luôn bên
nhau, tay trong tay. Xen giữa câu chuyện là một câu hỏi của Naoki: Làm sao mà cậu lại có thể ngủ với mình lần ấy? Câu hỏi hệ trọng vì với cô, nó liên quan đến sự sống và cái chết.
Các
nhân vật trong truyện cũng đều được mô tả như thể chỉ có sex là tồn tại
với họ. Họ, hoặc như Nagasawa - một sinh viên mới năm thứ hai đại học -
nhưng đã không thể nhớ nổi mình đã ngủ với tám mươi hay một trăm cô
gái; hoặc như Kiruki, người đã sờ mó bạn gái và nhờ bạn giúp thủ dâm từ
tuổi 30, nhưng đã đột nhiên tự tử vào tuổi 17 không lý do, ngoài một
điều chắc chắn là anh ta chưa bao giờ thực sự ngủ được với bạn tình dù
cả hai đều mong muốn và sẵn sàng… Đa phần họ là sinh viên, nhưng tất cả
bối cảnh trường lớp, đến chuyện con người, xã hội, lý tưởng, khoa học,
tình cảm gia đình… dường như chỉ là phụ trên bức tranh đời sống tình
dục.
 |
| Nhà văn Murakami. Ảnh: ksiegarniachimera. |
Cho
nên, chẳng ngạc nhiên gì khi chỗ này một cuộc “săn bò lạc”, từng đôi
một (đúng hơn là họ săn nhau), ngủ với nhau rồi nửa đêm đổi bạn tình tự
nguyện; chỗ kia người con gái trả thù người yêu bội tình, bằng cách ngủ
với người đàn ông đầu tiên gặp trong quán rượu, dửng dưng đến mức không
cần biết tên, không cần tạm biệt; chỗ nọ vào trang miêu tả những chi
tiết gợi dục trên cơ thể phụ nữ. Như vậy, cốt truyện, nhân vật, chi tiết
và cả tựa đề nữa đều nói về sex, như một cuốn tiểu thuyết đen. Khó có
thể nói rằng, đây không phải là tác phẩm về sex.
Nhưng
vấn đề lại rắc rối ở chỗ, tác phẩm được xem như một trong những tượng
đài của văn hóa đại chúng hiện đại Nhật Bản với 1/7 dân số là độc giả,
được dịch ra hơn 10 thứ tiếng, được thảo luận sôi nổi trên báo chí là
trên giảng đường các trường đại học danh tiếng ở Mỹ, được xem là một
trong mười cuốn sách có ảnh hưởng lớn nhất ở Trung Quốc thế kỷ XX, được
phát hành với con số nhiều triệu bản trên khắp hành tinh… Liệu một tiểu
thuyết sex thuần túy có thể rôm rả vậy không? Câu trả lời dĩ nhiên là
không. Mà nếu là không thì chúng ta nghĩ gì?
Trong
cuộc sống thường nhật, có những sự thật mà chúng ta không thể tin nổi
là thật, dù đó là sự thực trần trụi. Trong số báo gần đây của Văn Nghệ
Trẻ, câu chuyện hồi sinh một kiếp người ở tòa án Thái Bình là một sự
thực như thế. Làm sao chúng ta có thể tin rằng, trong một xã hội như xã
hội ta, lại có một người bị hại trở thành tội phạm, do sự phù phép của
các cơ quan pháp luật và bị tống tù. Sự phi lý có vẻ vẫn đang tiếp tục
ngay lúc này, khi người bị hại được minh oan mà kẻ gây tội vẫn nhởn nhơ.
Sao ta lại không tin con người có thể biến thành bọ như Kafka mô tả?
Văn chương dạy chúng ta quan sát, giúp chúng ta nhìn thấy cái thực mà nó đã mô tả. Cái thực trong Rừng Nauy
là sex. Sex vừa là sự thực trần trụi, vừa là ẩn dụ về những giá trị
sống của thanh niên Nhật Bản vào những năm 60-70. Đó là thời kỳ kinh tế
Nhật hồi sinh kỳ diệu chỉ đôi thập kỷ sau chiến tranh. Người Nhật từng
bước tiếp nhận lối sống tiêu thụ, vừa do ảnh hưởng văn hóa Mỹ, vừa do
muốn tạo động lực kinh tế. Lớp thanh niên Nhật ngày ấy như rơi về từ một
hành tinh khác: quên quá khứ, quên gia đình, truyền thống, xem sự thỏa
mãn khát vọng riêng là mục đích tối cao. Nagasawa là một ví dụ. Anh ta
là sinh viên con nhà giàu, thích rượu, thích gái, nhưng cũng thích trở
thành viên chức ngoại giao. Mà cái gì anh ta muốn là anh ta sẽ làm bằng
được. Giá trị con người đối với anh ta là sự sành điệu. Cho nên, chỉ cần
biết Toru từng đọc Gatsby vĩ đại, anh ta đã xem đó là lý do để
kết bạn. Modori là một ví dụ khác. Con của một chủ cửa hàng sách trung
bình, cô từng giúp cha mẹ kiếm sống và đổi lại, cha mẹ chắt chiu cho cô
vào học trường nữ sinh danh giá. Nhưng cô luôn cảm thấy bất hạnh giữa
đám con nhà giàu. Vì thế, sau khi cha mẹ cô lần lượt chết vì ung thư, cô
mới cảm thấy mình được sống thật, nhờ khoản tiền bán cửa hàng, không
những đủ cho chị em cô mua mỗi người một căn hộ mà còn đủ để gửi một
khoản nhỏ vào ngân hàng. Cô vứt bỏ công việc để hưởng thụ.
Trước
khi bước vào “cuộc đời lớn”, cô đã lột hết quần áo để trưng bày tấm
thân ngà ngọc của mình trước di ảnh của người cha, như thể nói với ông
rằng, cô xứng đáng được thả mình trong những cuộc ăn chơi xả láng. Trong
thế giới hưởng thụ ấy, những kẻ còn mang ít nhiều dấu vết Nhật Bản
truyền thống như người bạn cùng phòng của Toro, có biệt danh Quốc Xã, kẻ
thích cuộc sống ngăn nắp, minh bạch, tôn thờ lý tưởng vẽ bản đồ - hay
như Kiruki và Naoki, những người tình thủy chung… sẽ biến mất, hoặc
không có lý do như Quốc Xã hoặc phải lần lượt tự tử như Kiruki và Naoki
vì không thể hòa nhập được. Đấy là những sự thật về giới trẻ Nhật Bản
sau chiến tranh. Thế giới cũ đã bị đẩy về vùng rừng núi xa xôi, nơi
những kẻ tâm thần như Naoki đóng vai thầy thuốc. Và thầy thuốc lần lượt
trở thành những kẻ tâm thần.
Nhân
vật xưng tôi bị vướng vào một mối tình tay ba đầy thất vọng. Một bên là
Naoki, người mà anh tôn thờ và chung thủy về mặt tinh thần, vì với họ
tình yêu là điểm tựa duy nhất giữa người đàn ông và người đàn bà để sống
sót trong cuộc đời đoản mệnh. Một bên là Midori cực kỳ hiện đại, sexy,
lúc nào cũng sẵn sàng xả thân khám phá mọi cảm xúc, bất biết bạn tình
thế nào, chỉ cần biết anh biết khen cô có cái đầu mới, có bộ đồ lót mới.
Nhưng anh ta đã hoàn toàn thất bại khi đi theo cả hai thái cực của tình
yêu. Và kết cục là anh đã tìm thấy sự thỏa mãn với một người đàn bà lớn
hơn 19 tuổi, trong một cuộc tình theo “nghi lễ” tiễn biệt một người yêu
đã chết và dửng dưng với một người yêu còn đang sống. Đó là nỗi buồn
mênh mang khép lại tác phẩm, nỗi buồn mà tự nhân vật không làm sao hiểu
được lý do, nỗi buồn đã làm hàng triệu độc giả trên thế giới phải xúc
động.
Giới
phê bình đã tốn nhiều giấy mực để viết về nghệ thuật tiểu thuyết
Murakami. Nào là tiết điệu jazz, nào tính ngẫu hứng, rồi cấu trúc của
tiểu thuyết đen… những thứ không hề là truyền thống văn chương Nhật Bản.
Chúng ta đều biết, Murakami học đại học về văn chương Hy Lạp, nền văn
chương đã đề xuất khái niệm mô phỏng, đòi hỏi văn chương phải phản ánh
cuộc đời bằng những dạng thức như nó có, nhưng đồng thời phải nêu lên
cái thật theo nghĩa là những tư tưởng ẩn phía sau hình ảnh. Murakami
cũng không làm như vậy. Bức tranh của ông là thực, như sự thực trần
trụi, ngày cả khi ông miêu tả sex, về những con người và đời sống thường
nhật, nhưng không theo kiểu chủ nghĩa hiện thực chúng ta vẫn hiểu mà
theo lăng kính kiểu chủ nghĩa siêu thực. Không phải hiện thực bởi những
con người, những sự việc trong tác phẩm, dù có được cố gắng khắc họa
chính xác đến chi tiết, mà vẫn rất thờ ơ, vô cảm. Nó khiến ta tưởng như
phía sau có một cái nhìn hài hước, giễu nhại. Nói siêu thực bởi cái bức
tranh sex đậm đặc như phi hiện thực, như cố nhấn ấy có mục đích là thiết
lập một sự thật khác ở bên kia hay ở bên trong nó, biểu lộ một trật tự
thế giới còn thật hơn cái tưởng logic và khách quan. Chuẩn mực của xã
hội Nhật Bản truyền thống đã và đang chết. Lý tưởng thanh niên Nhật,
thanh niên Mỹ, thậm chí cả thanh niên Trung Quốc hiện nay, khi xã hội đã
bước sang giai đoạn thịnh vượng, khi toàn cầu hóa diễn ra không chỉ
trong kinh tế mà cả trong chính trị, văn hóa và lối sống nữa, đang quá
đà, khủng hoảng. Những sự thật ấy biểu hiện đầy đủ trong tình yêu của
Toru: cả tình yêu mang những giá trị tinh thần sâu sắc với Naoki lẫn
tình yêu đến từ sức hấp dẫn nhục thể với Midori đều không kết hợp được
với sex. Sex chỉ là nó với tư cách là sự giải phóng một trạng huống tràn
đầy năng lượng. Nó không cứu được con người ra khỏi cô đơn, tuyệt vọng.
Vậy thì đó là sùng bái hay phủ nhận về sex?
Tôi
không biết bạn đọc VN đón nhận cuốn sách dịch này như thế nào. Có thể
ai đó sẽ nghĩ rằng, cuốn sách góp phần làm băng hoại đạo đức xã hội, vì
mỗi người đọc đều có quyền thẩm định. Nhưng với tôi, mỗi tác phẩm là một
cuộc thể nghiệm. Văn chương dẫn ta đi đến tận cùng của sự thực trần
trụi để ta có thể ngộ ra một điều gì khác so với những ý nghĩ hàng ngày.
Nó làm cho ta cảnh giác hơn với những sự thực giả dối quanh ta, như câu
chuyện người bị hại biến thành tù nhân ở Thái Bình có thể khiến ta thấy
rằng, cái gọi là công lý hay đạo lý xã hội chỉ là mỹ từ, khi mà sự thật
không phải lúc nào cũng dễ dàng hiển thị.
Tôi không biết có ai đồng cảm với mình khi đọc Rừng Nauy,
nhưng tôi dám chắc Murakami là một tiểu thuyết gia có tài, dù ông có
thể còn nhiều cuốn khác hay hơn tôi chưa đọc. Cuốn sách của ông, khi ta
đã đọc dòng đầu tiên thì ta muốn đọc cho đến hết, và bằng những chuyện
tưởng như hoàn toàn dung tục, nó đồng thời cũng bắt ta nghĩ đến một cái
gì thật sâu xa, hệ trọng, đằng sau. Và chỉ cần như thế, ông không liên
quan gì đến những nhận xét tục, phàm, vô căn cứ.
Nguồn: Văn Nghệ (Phan Quý Bích)